Quản Lộ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử thời Tam Quốc: "Quản Lộ" là tên của một nhà chiêm tinh, bốc phệ nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, sống vào thời kỳ Tam Quốc. Ông được biết đến với tài tiên tri, đoán định cát hung và giải thích các điềm lạ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Truyền thuyết kể rằng Quản Lộ có tài nhìn thấy những điều huyền bí.
- Sách "Tam Quốc Chí" có ghi chép về những lời tiên đoán của Quản Lộ.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Tài như Quản Lộ": Thành ngữ dùng để ví von, ca ngợi khả năng tiên tri, suy đoán chính xác của một người.
- Ông ấy đoán đúng mọi việc, thật có tài như Quản Lộ.
- "Điềm báo của Quản Lộ": Cụm từ chỉ những hiện tượng, dấu hiệu lạ được giải mã để dự báo tương lai, lấy tích từ các câu chuyện về Quản Lộ.
- Anh ta lo lắng về những giấc mơ lạ, coi đó như điềm báo của Quản Lộ.
Biến thể và từ liên quan
- Quản Công (Quan Vũ): Một nhân vật lịch sử khác cùng thời Tam Quốc, dễ nhầm lẫn do phát âm gần giống nhưng là hai người hoàn toàn khác nhau (một là tướng quân, một là nhà chiêm tinh).
- Chiêm tinh: (Danh từ) Môn dự đoán vận mệnh dựa vào các vì sao, là lĩnh vực Quản Lộ được cho là tinh thông.
- Bốc phệ: (Danh từ) Thuật bói toán, bói dịch, cũng là tài năng gắn liền với Quản Lộ.
Từ đồng nghĩa (trong ngữ cảnh chỉ nhân vật có tài tiên tri)
- Thần toán: Người có tài tính toán, suy đoán siêu phàm.
- Nhà tiên tri: Người có khả năng dự báo tương lai.
Thành ngữ, điển tích liên quan
- "Quản Lộ xem sao": Điển tích chỉ việc dùng thiên văn, chiêm tinh để dự đoán. Thường dùng để nói về khả năng suy luận sâu sắc, nhìn xa trông rộng.
- Phải có con mắt "Quản Lộ xem sao" mới phân tích được tình hình phức tạp này.
- Tích "Quản Lộ trừ yêu": Chỉ câu chuyện (như trong ngữ cảnh tham khảo) kể về việc Quản Lộ dùng trí tuệ và phép thuật để trừ diệt yêu quái (con cáo hóa thành lửa), mang lại bình yên cho dân làng. Tích này thường được dùng để ví với việc dùng trí tuệ để giải quyết những mối hiểm họa ngầm.
- Ông giám đốc mới như Quản Lộ trừ yêu, dẹp tan được nạn tham nhũng trong công ty.
- Viên Cơ: Đời Tam Quốc, Quản Lộ một đêm đương ngồi dưới đèn chợt có một con vật nhỏ tay cầm mớ lửa kề lên miệng thổi suýt cháy nhà. Lộ sai học trò giơ dao chém đứt đôi lưng thì té ra là một con Cáo. Từ đấy trong làng không có hỏa tai nữa